饭三折舖舖在乱山中

宋代 陆游
平生爱山每自叹,举世但觉山可玩。 皇天怜之足其愿,著在荒山更何怨。 南穷闽粤西蜀汉,马蹄几历天下半。 山横水掩路欲断,崔嵬可陟流可乱。 春风桃李方漫漫,飞栈凌空又奇观。 但令身健能强饭,万里只作游山看。
píng shēng ài shān měi tàn   shì dàn jué shān wán
huáng tiān lián zhī yuàn   zhù zài huāng shān gèng yuàn
nán qióng mǐn yuè 西 shǔ hàn   tiān xià bàn
shān héng shuǐ yǎn duàn   cuī wéi zhì liú luàn
chūn fēng táo fāng màn màn   fēi zhàn líng kōng yòu guān
dàn lìng shēn jiàn néng qiáng fàn   wàn zhǐ zuò yóu shān kàn