范女哀辞

宋代 杨万里
有齐石湖之季女兮,肇葰茂而青葱。兰茁芽以芬播兮,玉在璞而光融。 茹采蘋以为粻兮,筑内则为之宫。乐彤管以俶载兮,逝将眇青竹而论功。 制菡萏以为裾兮,裼之以秋江之芙蓉。纷蕙纕而菊佩兮,岂江蓠揭车之与缝。 掇袤丈之朔雪以澡德兮,袭万壑之清冰而在躬。 耿吾独传中郎之素业兮,岂曰矜萧然林下之风。 沛吾乘乎桂舟兮,无小无大焉从吾公。何若而人之不淑兮,奄一疢而长终。 忍舍兰陔之孝养兮,莽玉女宓妃之与从。父曰嗟予膳之孰视兮,母曰嗟予命之畴同。 衋两亲之哀潸兮,遗九宗之长恫。蹇石湖之恸而莫之释兮,小极而隐几乎书之丛。 梦漂漂而行远兮,求吾儿乎四方上下之青穹。杳碧海之际天兮,岿三山之倚空。 蓬莱方丈之攸宅兮,浮金宫银阙之崇崇。若有人乎山之阿兮,飞腾往来而不可逢。 羌可逢而不可执兮,若迥映乎复朣胧。摘玉李而弄金波兮,遨嬉乎倒景有无之濛鸿。 忽临睨乎旧乡兮,望见石湖之仙翁。泫初咷而后哂兮,唁吾翁乎奚戚容。 繄天地万物之逆旅兮,儿与翁父子适相值于逆旅之中。 汩倏合而忽分兮,邈千变万化而何穷。淬割愁之剑而不满一笑兮,非我翁春日览镜大篇之舂容。 翁顾笑而惊寤兮,皦寒日其生于东。
yǒu shí zhī   zhào jùn mào ér qīng cōng lán zhuó fēn   zài ér guāng róng    
cǎi píng wéi zhāng   zhù nèi wèi zhī gōng tóng guǎn chù zǎi shì   jiāng miǎo qīng zhú ér lùn gōng    
zhì hàn dàn wéi   zhī qiū jiāng zhī róng fēn huì rǎng ér pèi   jiāng jiē chē zhī fèng    
duō mào zhàng zhī shuò xuě zǎo   wàn zhī qīng bīng ér zài gōng  
gěng chuán zhōng láng zhī   yuē jīn xiāo rán lín xià zhī fēng  
pèi chéng guì zhōu   xiǎo yān cóng gōng ruò ér rén zhī shū yǎn   chèn ér cháng zhōng    
rěn shě lán gāi zhī xiào yǎng   mǎng fēi zhī cóng yuē jiē shàn zhī shú shì   yuē jiē mìng zhī chóu tóng    
liǎng qīn zhī āi shān   jiǔ zōng zhī zhǎng dòng jiǎn shí zhī tòng ér zhī shì xiǎo   ér yǐn shū zhī cóng    
mèng piāo piāo ér xíng yuǎn   qiú ér fāng shàng xià zhī qīng qióng yǎo hǎi zhī tiān kuī   sān 岿 shān zhī kōng    
péng lái fāng zhang zhī yōu zhái   jīn gōng yín quē zhī chóng chóng ruò yǒu rén shān zhī ā fēi   téng wǎng lái ér féng    
qiāng féng ér zhí   ruò jiǒng yìng tóng lóng zhāi ér nòng jīn áo   dǎo jǐng yǒu zhī méng hóng   鸿  
lín jiù xiāng   wàng jiàn shí zhī xiān wēng xuàn chū táo ér hòu shěn yàn   wēng róng    
tiān wàn zhī   ér wēng shì xiāng zhí zhī zhōng  
shū ér fēn   miǎo qiān biàn wàn huà ér qióng cuì chóu zhī jiàn ér mǎn xiào fēi   wēng chūn lǎn jìng piān zhī chōng róng    
wēng xiào ér jīng   jiǎo hán shēng dōng