梵隆大师乞诗隆能琴阮为鼓数行

宋代 韩元吉
扁舟望涵山,一塔白云里。 东西互迎送,目尽三十里。 下有布金园,轩窗面流水。 上人富愿力,物物尽经始。 庄严万人缘,功就只弹指。 空斋了无事,鸣琴对清泚。 游鱼应朱弦,万籁入流徵。 我来不忍去,一听赏幽耳。 雨余新月上,云物纷可喜。 莫作箕山吟,秋风坐中起。
piān zhōu wàng hán shān   bái yún  
dōng 西 yíng sòng   jǐn sān shí  
xià yǒu jīn yuán   xuān chuāng miàn liú shuǐ  
shàng rén yuàn   jǐn jīng shǐ  
zhuāng yán wàn rén yuán   gōng jiù zhǐ tán zhǐ  
kōng zhāi liǎo shì   míng qín duì qīng  
yóu yīng zhū xián   wàn lài liú zhǐ  
lái rěn   tīng shǎng yōu ěr  
xīn yuè shàng   yún fēn  
zuò shān yín   qiū fēng zuò zhōng