泛兰舟·霜月亭亭时节

宋代 佚名
霜月亭亭时节,野溪开冰灼。故人信付江南,归也仗谁托。寒影低横,轻香暗度,疏篱幽院何在,秦楼朱阁。称帘幕。携酒共看,依依承醉更堪作。雅淡一种天然,如雪缀烟薄。肠断相逢,手拈嫩枝,追思浑似,那人浅妆梳掠。
shuāng yuè tíng tíng shí jié   kāi bīng zhuó rén xìn jiāng nán   guī zhàng shuí tuō hán yǐng héng   qīng xiāng àn   shū yōu yuàn zài   qín lóu zhū chēng lián xié jiǔ gòng kàn   chéng zuì gèng kān zuò dàn zhǒng tiān rán   xuě zhuì yān báo cháng duàn xiāng féng   shǒu niān nèn zhī   zhuī hún   rén qiǎn zhuāng shū lüě