樊口

宋代 刘敞
回舟武昌郭,暂往樊水上。樊水何清冷,樊山亦孤壮。 寿藤验百岁,乔木过十丈。绝俗殊崎岖,攀缘幸可傍。 林端见渔舍,户牖相背向。鸡犬鸣云中,神仙岂殊状。 昔闻元次山,于焉寄荒浪。邻里俱已非,陵谷平得丧。 茅茨固微物,芜灭不可访。向乏数卷书,终随众人葬。 清时易直道,末俗摈高尚。陈迹成渺茫,孤吟屡惆怅。
huí zhōu chāng guō   zàn wǎng fán shuǐ shàng fán shuǐ qīng lěng   fán shān zhuàng
shòu 寿 téng yàn bǎi suì   qiáo guò shí zhàng jué shū   pān yuán xìng bàng
lín duān jiàn shè   yǒu xiāng bèi xiàng quǎn míng yún zhōng   shén xiān shū zhuàng
wén yuán shān   yān huāng làng lín fēi   líng píng de sàng
máo wēi   miè fǎng 访 xiàng shù juǎn shū   zhōng suí zhòng rén zàng
qīng shí zhí dào   bìn gāo shàng chén chéng miǎo máng   yín chóu chàng