饭後登东山

宋代 陆游
饭已茶未成,褰裳步山径。 虽云筋力衰,挂杖犹济胜。 天高楼塔丽,霜落沟港净。 岂惟野实丹,已觉林笋迸,井桐亦强项,叶脱枝愈劲。 啼鸟久不去,将无助幽兴?盘纡穿翠谷,欹仄下危磴。 所嗟无客来,谁与持尘柄!
fàn chá wèi chéng   qiān cháng shān jìng
suī yún jīn shuāi   guà zhàng yóu shèng
tiān gāo lóu   shuāng luò gōu gǎng jìng
wéi shí dān   jué lín sǔn bèng   jǐng tóng qiáng xiàng   tuō zhī jìn
niǎo jiǔ   jiāng zhù yōu xīng   pán chuān 穿 cuì   xià wēi dèng
suǒ jiē lái   shuí chí chén bǐng