泛海

元代 戴良
仲夏发会稽,乍秋别勾章。 拟杭黑水海,首渡青龙洋。 南条山已断,北界水何长。 近远浪为国,周围天作疆。 川后偶安恬,天吴亦屏藏。 荡桨乘月疾,挂席逐风扬。 零露拂蟠木,旭日耀扶桑。 我行无休隙,此去何渺茫。 东海蹈仲连,西溟遁伯阳。 轻名冀道胜,重己企时康。 孰谓情可陈,旅念坐自伤。
zhòng xià kuài   zhà qiū bié gōu zhāng  
háng hēi shuǐ hǎi   shǒu qīng lóng yáng  
nán tiáo shān duàn   běi jiè shuǐ zhǎng  
jìn yuǎn làng wèi guó   zhōu wéi tiān zuò jiāng  
chuān hòu ǒu ān tián   tiān píng cáng  
dàng jiǎng chéng yuè   guà zhú fēng yáng  
líng pán   yào 耀 sāng  
xíng xiū   miǎo máng  
dōng hǎi dǎo zhòng lián   西 míng dùn yáng  
qīng míng dào shèng   zhòng shí kāng  
shú wèi qíng chén   niàn zuò shāng