方竹杖歌为莱阳董樵赋

清代 陈维崧
山东董樵忽见访,入门手持方竹杖。我亦生平屠狗人,对此苍然屹相向。 董樵董樵真吾徒,胸中豪气无时无。谈兵肯事东诸侯,作骚直学屈大夫。 翻然南下浮东吴,亦复窈窕寻仙都。广陵城外秋风冽,黄须半作猥毛磔。 唤我同登大酒楼,此竹由来为予说。今年三月游金华,丹梯绀壁凌朱霞。 采芝偶入乌伤地,看竹闲过卫铄家。此竹檀栾不易得,爱之拍手徒咨嗟。 倪家女子非恒流,知有人间韩伯休。斸来恰赠一竿竹,伴我名山禽向游。 我闻此言挥百杯,醉余不合成悲哀。潇湘斑竹竟谁在,九疑荒冢生苍苔。 况闻官军大战胜,今年邛杖西南来。方圆枘凿不相入,尔持此杖胡为哉? 劝君携归玉女盆前住,不尔此杖骁腾作龙去。
shān dōng dǒng qiáo jiàn fǎng 访   mén shǒu chí fāng zhú zhàng shēng píng gǒu rén duì   cāng rán xiāng xiàng    
dǒng qiáo dǒng qiáo zhēn   xiōng zhōng háo shí tán bīng kěn shì dōng zhū hóu zuò   sāo zhí xué dài    
fān rán nán xià dōng   yǎo tiǎo xún xiān dōu guǎng líng 广 chéng wài qiū fēng liè huáng   bàn zuò wěi máo zhé    
huàn tóng dēng jiǔ lóu   zhú yóu lái wèi shuō jīn nián sān yuè yóu jīn huá dān   gàn líng zhū xiá    
cǎi zhī ǒu shāng   kàn zhú xián guò wèi shuò jiā zhú tán luán ài   zhī pāi shǒu jiē    
jiā fēi héng liú   zhī yǒu rén jiān hán xiū zhǔ lái qià zèng gān zhú 竿 bàn   míng shān qín xiàng yóu    
wén yán huī bǎi bēi   zuì chéng bēi āi xiāo xiāng bān zhú jìng shuí zài jiǔ   huāng zhǒng shēng cāng tái    
kuàng wén guān jūn zhàn shèng   jīn nián qióng zhàng 西 nán lái fāng yuán ruì zuò xiāng ěr   chí zhàng wéi zāi    
quàn jūn xié guī pén qián zhù   ěr zhàng xiāo téng zuò lóng