方竹杖

宋代 顾逢
直节老犹坚,棱分四角全。 自缘生处别,不逐世情圆。 夜倚闲看月,春扶醉上船。 只愁规漆者,本体失天然。
zhí jié lǎo yóu jiān   léng fēn jiǎo quán  
yuán shēng chǔ bié   zhú shì qíng yuán  
xián kàn yuè   chūn zuì shàng chuán  
zhǐ chóu guī zhě   běn shī tiān rán