访周元举菁山隐居

宋代 张元干
胸次饱丘壑,乃觉轩裳轻。 举世沈湎时,勇退公早醒。 十年烟雨蓑,手种松杉成。 苍根郁寒雾,老色入户庭。 栖心不争地,似欲毕此生。 那知戎马际,亦使山房惊。 四海方荡潏,积骸盈破城。 公岂失策者,独留枯槁形。 贼舟会稍远,请复安柴荆。 暗泉杂夜雨,稚笋肥晨烹。 起予归去来,故山今可行。 胡为困羁旅,浩叹常吞声。
xiōng bǎo qiū   nǎi jué xuān cháng qīng
shì shěn miǎn shí   yǒng tuì 退 gōng zǎo xǐng
shí nián yān suō   shǒu zhǒng sōng shān chéng
cāng gēn hán   lǎo tíng
xīn zhēng   shì shēng
zhī róng   shǐ 使 shān fáng jīng
hǎi fāng dàng jué   hái yíng chéng
gōng shī zhě   liú gǎo xíng
zéi zhōu huì shāo yuǎn   qǐng ān chái jīng
àn quán   zhì sǔn féi chén pēng
guī lái   shān jīn xíng
wéi kùn   hào tàn cháng tūn shēng