放鹧鸪词

唐代 柳宗元
楚越有鸟甘且腴,嘲嘲自名为鹧鸪。徇媒得食不复虑, 机械潜发罹罝罦.羽毛摧折触笼籞,烟火煽赫惊庖厨。 鼎前芍药调五味,膳夫攘腕左右视。齐王不忍觳觫牛, 简子亦放邯郸鸠。二子得意犹念此,况我万里为孤囚。 破笼展翅当远去,同类相呼莫相顾。
chǔ yuè yǒu niǎo gān qiě   cháo cháo míng wéi zhè xùn méi shí  
xiè qián   . máo cuī shé chù lóng   yān huǒ shān jīng páo chú
dǐng qián sháo yào diào wèi   shàn rǎng wàn zuǒ yòu shì wáng rěn niú  
jiǎn fàng hán dān jiū èr zi yóu niàn   kuàng wàn wèi qiú
lóng zhǎn chì dāng yuǎn   tóng lèi xiāng xiāng