放棹
天清一棹远,枫老叶如花。溯到芙蓉渚,遥空见雁斜。
tiān
天
qīng
清
yī
一
zhào
棹
yuǎn
远
,
fēng
枫
lǎo
老
yè
叶
rú
如
huā
花
。
。
sù
溯
dào
到
fú
芙
róng
蓉
zhǔ
渚
,
yáo
遥
kōng
空
jiàn
见
yàn
雁
xié
斜
。
。