舫斋信笔

宋代 范成大
燕居故可乐,病卧翻可怜。 身闲傥更健,其人半神仙。 既无扬州鹤,龙钟任吾年。 南齐深而明,略似西江船。 船中何所有,药气杂炉烟。 亲朋稀老伴,暂来即飘然。 秋蝇独恋恋,终朝相扑缘。 霜晴日色浓,窗纸烘春妍。 但愁添眼花,暝坐聊参禅。 困从定中生,瞢腾梦相牵。 三昧未得力,十魔方现前。 欠伸付一笑,朽腐难雕镌。 东蓝午斋动,风顺钟鼓传。 家人亦相呼,趣具先生餐。 牛齝能几何?蝉腹易便便。 此日虽可惜,姑付食与眠。
yàn   bìng fān lián  
shēn xián tǎng gèng jiàn   rén bàn shén xiān  
yáng zhōu   lóng zhōng rèn nián  
nán shēn ér míng   lüè shì 西 jiāng chuán  
chuán zhōng suǒ yǒu   yào yān  
qīn péng lǎo bàn   zàn lái piāo rán  
qiū yíng liàn liàn   zhōng zhāo xiàng yuán  
shuāng qíng nóng   chuāng zhǐ hōng chūn yán  
dàn chóu tiān yǎn huā   míng zuò liáo cān chán  
kùn cóng dìng zhōng shēng   méng téng mèng xiāng qiān  
sān mèi wèi   shí fāng xiàn qián  
qiàn shēn xiào   xiǔ nán diāo juān  
dōng lán zhāi dòng   fēng shùn zhōng chuán  
jiā rén xiāng   xiān sheng cān  
niú chī néng   chán biàn 便 biàn 便  
suī   shí mián