芳仪怨

宋代 晁补之
金陵宫殿春霏微,江南花发鹧鸪飞。 风流国主家千口,十五吹箫粉黛稀。 满堂侍酒皆词客,拭汗争看平叔白。 后庭一曲时事新,挥泪临江悲去国。 令公献籍朝未央,敕书筑第优降王。 魏俘曾不输织室,供奉一官奔武强。 秦淮潮水锺山树,塞北江南易怀土。 双燕清秋梦柏梁,吹落天涯犹并羽。 相随未是断肠悲,黄河应有却还时。 宁知翻手明朝事,咫尺人生不可期。 苍黄三鼓滹沱岸,良人白马今谁见。 国亡家破一身存,薄命如云信流转。 芳仪加我名字新,教歌遣舞不由人。 采珠拾翠衣裳好,深红退尽惊胡尘。 阴山射虎边风急,嘈杂琵琶酒阑泣。 无言遍数天河星,只有南箕近乡邑。 当时千指渡江来,同苦不知身独哀。 中原骨肉又零落,寄诗黄鹄何当回。 生男自有四方志,女子那知出门事。 君不见李君椎髻泣穷年,丈夫飘泊犹堪怜。
jīn líng gōng diàn 殿 chūn fēi wēi   jiāng nán huā zhè fēi  
fēng liú guó zhǔ jiā qiān kǒu   shí chuī xiāo fěn dài  
mǎn táng shì jiǔ jiē   shì hàn zhēng kàn píng shū bái  
hòu tíng shí shì xīn   huī lèi lín jiāng bēi guó  
lìng gōng xiàn cháo wèi yāng   chì shū zhù yōu jiàng wáng  
wèi céng shū zhī shì   gòng fèng guān bēn qiáng  
qín huái cháo shuǐ zhōng shān shù   sài běi jiāng nán huái 怀  
shuāng yàn qīng qiū mèng bǎi liáng   chuī luò tiān yóu bìng  
xiāng suí wèi shì duàn cháng bēi   huáng yīng yǒu què hái shí  
níng zhī fān shǒu míng cháo shì   zhǐ chǐ rén shēng  
cāng huáng sān tuó àn   liáng rén bái jīn shuí jiàn  
guó wáng jiā shēn cún   mìng yún xìn liú zhuǎn  
fāng jiā míng zi xīn   jiào qiǎn yóu rén  
cǎi zhū shí cuì shang hǎo   shēn hóng tuì 退 jǐn jīng chén  
yīn shān shè biān fēng   cáo pa jiǔ lán  
yán biàn shù tiān xīng   zhǐ yǒu nán jìn xiāng  
dāng shí qiān zhǐ jiāng lái   tóng zhī shēn āi  
zhōng yuán ròu yòu líng luò   shī huáng dāng huí  
shēng nán yǒu fāng zhì   zhī chū mén shì  
jūn jiàn jūn chuí qióng nián   zhàng piāo yóu kān lián