访隐者不遇

宋代 陆游
秋高山色青如染,寒雨霏微时数点。 兰亭在眼久不到,每对湖山辄怀歉。 雅闻其下有隐士,漠漠孤烟起松崦。 独携拄杖行造之,枳篱数曲柴门掩。 笛声尚斤人已遯,日啜薄糜终不贬。 何如小住共一尊,山藜野芋分猿嗛。
qiū gāo shān qīng rǎn   hán fēi wēi shí shǔ diǎn  
lán tíng zài yǎn jiǔ dào   měi duì shān zhé huái 怀 qiàn  
wén xià yǒu yǐn shì   yān sōng yān  
xié zhǔ zhàng xíng zào zhī   zhǐ shù chái mén yǎn  
shēng shàng jīn rén dùn   chuài báo zhōng biǎn  
xiǎo zhù gòng zūn   shān fēn yuán qiàn