放萤怨

唐代 刘言史
放萤去,不须留,聚时年少今白头。架中科斗万馀卷, 一字千回重照见。青云杳渺不可亲,开囊欲放增馀怨。 且逍遥,还酩酊,仲舒漫不窥园井。那将寂寞老病身, 更就微虫借光影。欲放时,泪沾裳。冲篱落,千点光。
fàng yíng   liú   shí nián shào jīn bái tóu jià zhōng dǒu wàn juǎn  
qiān huí zhòng zhào jiàn qīng yún yǎo miǎo qīn   kāi náng fàng zēng yuàn
qiě xiāo yáo   hái mǐng dǐng   zhòng shū màn kuī yuán jǐng jiāng lǎo bìng shēn  
gèng jiù wēi chóng jiè guāng yǐng fàng shí   lèi zhān shang chōng luò   qiān diǎn guāng