访野人

宋代 陆游
我行城西南,适兹素秋时。 风露虽已高,草木郁未衰。 敲门寻野人,一笑万事非。 拂榻意何勤,酒酽雁鹜肥。 新凉天所赐,尽醉不足辞。 击壤歌尧年,瞑目以为期。
xíng chéng 西 nán   shì qiū shí
fēng suī gāo   cǎo wèi shuāi
qiāo mén xún rén   xiào wàn shì fēi
qín   jiǔ yàn yàn féi
xīn liáng tiān suǒ   jìn zuì
rǎng yáo nián   míng wéi