放言五首 并序

唐代 白居易
元九在江陵时,有《放言》长句诗五首,韵高 而体律,意古而词新。予每咏之,甚觉有味, 虽前辈深于诗者,未有此作。唯李颀有云:“ 济水至清河自浊,周公大圣接舆狂。”斯句近 之矣。予出佐浔阳,未届所任,舟中多暇,江 上独吟,因缀五篇,以续其意耳。 朝真暮伪何人辨?古往今来底事无? 但爱臧生能诈圣,可知宁子解佯愚? 草萤有耀终非火,荷露虽团岂是珠? 不取燔柴兼照乘,可怜光彩亦何殊? 世途倚伏都无定,尘网牵缠卒未休。 祸福回还车转毂,荣枯反覆手藏钩。 龟灵未免刳肠患,马失应无折足忧。 不信君看弈棋者,输赢须待局终头。 赠君一法决狐疑,不用钻龟与祝蓍。 试玉要烧三日满,辨材须待七年期。 [真玉烧三日不热。豫章木生七年而后知。] 周公恐惧流言后,王莽谦恭未篡时。 向使当初身便死,一生真伪复谁知? 谁家第宅成还破?何处亲宾哭复歌? 昨日屋头堪炙手,今朝门外好张罗。 北邙未省留闲地,东海何曾有定波。 莫笑贫贱夸富贵,共成枯骨两如何。 泰山不要欺毫末,颜子无心羡老彭。 松树千年终是朽,槿花一日自为荣。 何须恋世常忧死,亦莫嫌身漫厌生。 生去死来都是幻,幻人哀乐系何情?
yuán jiǔ zài jiāng líng shí   yǒu fàng yán cháng shī shǒu   yùn gāo
ér   ér xīn měi yǒng zhī   shén jué yǒu wèi  
suī qián bèi shēn shī zhě   wèi yǒu zuò wéi yǒu yún    
shuǐ zhì qīng zhuó   zhōu gōng shèng jiē kuáng 。”   jìn
zhī chū zuǒ xún yáng   wèi jiè suǒ rèn   zhōu zhōng duō xiá   jiāng
shàng yín   yīn zhuì piān   ěr
cháo zhēn wěi rén biàn   wǎng jīn lái shì  
dàn ài zāng shēng néng zhà shèng   zhī níng jiě yáng  
cǎo yíng yǒu yào 耀 zhōng fēi huǒ   suī tuán shì zhū  
fán chái jiān zhào chéng   lián guāng cǎi shū  
shì dōu dìng   chén wǎng qiān chán wèi xiū
huò huí huán chē zhuǎn   róng fǎn shǒu cáng gōu
guī líng wèi miǎn cháng huàn   shī yīng zhé yōu
xìn jūn kàn zhě   shū yíng dài zhōng tóu
zèng jūn jué   yòng zuàn guī zhù shī
shì yào shāo sān mǎn   biàn cái dài nián
  [ zhēn shāo sān zhāng shēng nián ér hòu zhī 。]   ]
zhōu gōng kǒng liú yán hòu   wáng mǎng qiān gōng wèi cuàn shí
xiàng shǐ 使 dāng chū shēn biàn 便   shēng zhēn wěi shéi zhī  
shuí jiā zhái chéng hái   chǔ qīn bīn  
zuó tóu kān zhì shǒu   jīn zhāo mén wài hǎo zhāng luo
běi máng wèi shěng liú xián   dōng hǎi zēng yǒu dìng
xiào pín jiàn kuā guì   gòng chéng liǎng
tài shān yào háo   yán zi xīn xiàn lǎo péng
sōng shù qiān nián zhōng shì xiǔ   jǐn 槿 huā wèi róng
liàn shì cháng yōu   xián shēn màn yàn shēng
shēng lái dōu shì huàn   huàn rén āi yuè qíng