放言五首

唐代 元稹
近来逢酒便高歌,醉舞诗狂渐欲魔。五斗解酲犹恨少, 十分飞盏未嫌多。眼前仇敌都休问,身外功名一任他。 死是等闲生也得,拟将何事奈吾何。 莫将心事厌长沙,云到何方不是家。酒熟餔糟学渔父。 饭来开口似神鸦。竹枝待凤千茎直,柳树迎风一向斜。 总被天公沾雨露,等头成长尽生涯。 霆轰电烻数声频,不奈狂夫不藉身。纵使被雷烧作烬, 宁殊埋骨扬为尘。得成蝴蝶寻花树,傥化江鱼掉锦鳞。 必若乖龙在诸处,何须惊动自来人。 安得心源处处安,何劳终日望林峦。玉英惟向火中冷, 莲叶元来水上干。甯戚饭牛图底事,陆通歌凤也无端。 孙登不语启期乐,各自当情各自欢。 三十年来世上行,也曾狂走趁浮名。两回左降须知命, 数度登朝何处荣。乞我杯中松叶满,遮渠肘上柳枝生。 他时定葬烧缸地,卖与人家得酒盛。
jìn lái féng jiǔ biàn 便 gāo   zuì shī kuáng jiàn dǒu jiě chéng yóu hèn shǎo  
shí fēn fēi zhǎn wèi xián duō yǎn qián chóu dōu xiū wèn   shēn wài gōng míng rèn
shì děng xián shēng de   jiāng shì nài
jiāng xīn shì yàn cháng shā   yún dào fāng shì jiā jiǔ shú zāo xué
fàn lái kāi kǒu shì shén zhú zhī dài fèng qiān jīng zhí   liǔ shù yíng fēng xiàng xié
zǒng bèi tiān gōng zhān   děng tóu chéng zhǎng jǐn shēng
tíng hōng diàn yàn shù shēng pín   nài kuáng jiè shēn zòng shǐ 使 bèi léi shāo zuò jìn  
níng shū mái yáng wèi chén chéng dié xún huā shù   tǎng huà jiāng diào jǐn lín
ruò guāi lóng zài zhū chǔ   jīng dòng lái rén
ān xīn yuán chù chù ān   láo zhōng wàng lín luán yīng wéi xiàng huǒ zhōng lěng  
lián yuán lái shuǐ shàng gàn níng fàn niú shì   tōng fèng duān
sūn dēng   dāng qíng huān
sān shí nián lái shì shàng xíng   zēng kuáng zǒu chèn míng liǎng huí zuǒ jiàng zhī mìng  
shù dēng cháo chǔ róng bēi zhōng sōng mǎn   zhē zhǒu shàng liǔ zhī shēng
shí dìng zàng shāo gāng   mài rén jiā jiǔ shèng