放言十首

宋代 黄庭坚
微云起肤寸,大荫弥九州。 至仁虽爱物,用舍如春秋。 晴空不成雨,远岫行归休。 何疑陶渊明,一去如惊鸥。
wēi yún cùn   yīn jiǔ zhōu
zhì rén suī ài   yòng shè chūn qiū
qíng kōng chéng   yuǎn xiù xíng guī xiū
táo yuān míng   jīng ōu