方虚日斜再行宿乌山二首

宋代 杨万里
日已襄容去,风仍劈面来。 征徒歇得醒,老子不须催。 绿荫凉过伞,黄泥晒作埃。 欣然片云起,半霎又吹开。
xiāng róng   fēng réng miàn lái  
zhēng xiē xǐng   lǎo zi cuī  
绿 yìn liáng guò sǎn   huáng shài zuò āi  
xīn rán piàn yún   bàn shà yòu chuī kāi