方响歌

唐代 牛殳
乐中何乐偏堪赏,无过夜深听方响。缓击急击曲未终, 暴雨飘飘生坐上。铿铿铛铛寒重重,盘涡蹙派鸣蛟龙。 高楼漏滴金壶水,碎电打著山寺钟。又似公卿入朝去, 环珮鸣玉长街路。忽然碎打入破声,石崇推倒珊瑚树。 长短参差十六片,敲击宫商无不遍。此乐不教外人闻, 寻常只向堂前宴。
zhōng piān kān shǎng   guò shēn tīng fāng xiǎng huǎn wèi zhōng  
bào piāo piāo shēng zuò shàng kēng kēng dāng dāng hán chóng chóng   pán pài míng jiāo lóng
gāo lóu lòu jīn shuǐ   suì diàn zhù shān zhōng yòu shì gōng qīng cháo  
huán pèi míng cháng jiē rán suì shēng   shí chóng tuī dǎo shān shù
cháng duǎn cēn shí liù piàn   qiāo gōng shāng biàn jiào wài rén wén  
xún cháng zhǐ xiàng táng qián yàn