放翁自赞

宋代 陆游
遗物以贵吾身,弃智以全吾真。 剑外江南,飘然幅巾。 野鹤驾九天之风,涧松傲万木之春。 或以为跌宕湖海之士,或以为枯槁陇畝之民。 二者之论虽不同,而不我知则均也。
guì shēn   zhì quán zhēn
jiàn wài jiāng nán   piāo rán jīn
jià jiǔ tiān zhī fēng   jiàn sōng ào wàn zhī chūn
huò wéi diē dàng hǎi zhī shì   huò wéi gǎo lǒng zhī mín
èr zhě zhī lùn suī tóng   ér zhī jūn