芳庭为作希圣二字以诗谢之

宋代 胡仲弓
贯休铁画天下奇,芳庭心法今似之。偃波垂露久不作,云烟洒洒光陆离。 北山塔颖健笔卓,西湖倒泻为研池。长空万里纸一幅,等闲挥翰摇坤维。 大书姓氏笺金阙,书仙惊问子为谁。安定后人希圣父,曾披骨鲠干龙墀。 公权笔谏粗有志,未知所遇何如时。书仙闻言发一笑,风云际会须有期。 何当浓墨写竹帛,千古万古长昭垂。
guàn xiū tiě huà tiān xià   fāng tíng xīn jīn shì zhī yǎn chuí jiǔ zuò yún   yān guāng    
běi shān yǐng jiàn zhuó   西 dǎo xiè wèi yán chí cháng kōng wàn zhǐ děng   xián huī hàn yáo kūn wéi    
shū xìng shì jiān jīn què   shū xiān jīng wèn zi wèi shuí ān dìng hòu rén shèng céng   gěng gàn lóng chí    
gōng quán jiàn yǒu zhì   wèi zhī suǒ shí shū xiān wén yán xiào fēng   yún huì yǒu    
dāng nóng xiě zhú   qiān wàn zhǎng zhāo chuí