方水云过竹居
翩然学仙子,浮游大江东。落落三年间,始喜一再逢。
皎皎衣白葛,峨峨戴芙蓉。造我脩竹下,自开床头瓮。
笑歌杯酌次,扬声动泠风。劝我事至道,玄默与天通。
欲学知不易,衰颜无故红。明朝返笙鹤,无方追往踪。
piān
翩
rán
然
xué
学
xiān
仙
zǐ
子
,
fú
浮
yóu
游
dà
大
jiāng
江
dōng
东
luò
。
luò
落
sān
落
nián
三
jiān
年
shǐ
间
,
xǐ
始
yī
喜
zài
一
féng
再
逢
。
jiǎo
皎
jiǎo
皎
yī
衣
bái
白
gě
葛
,
é
峨
é
峨
dài
戴
fú
芙
róng
蓉
zào
。
wǒ
造
xiū
我
zhú
脩
xià
竹
zì
下
,
kāi
自
chuáng
开
tóu
床
wèng
头
瓮
。
xiào
笑
gē
歌
bēi
杯
zhuó
酌
cì
次
,
yáng
扬
shēng
声
dòng
动
líng
泠
fēng
风
quàn
。
wǒ
劝
shì
我
zhì
事
dào
至
xuán
道
,
mò
玄
yǔ
默
tiān
与
tōng
天
通
。
yù
欲
xué
学
zhī
知
bù
不
yì
易
,
shuāi
衰
yán
颜
wú
无
gù
故
hóng
红
míng
。
cháo
明
fǎn
朝
shēng
返
hè
笙
wú
鹤
,
fāng
无
zhuī
方
wǎng
追
zōng
往
踪
。