芳树

唐代 罗隐
细萼慢逐风,暖香闲破鼻。青帝固有心,时时漏天意。 去年高枝犹堕地,今年低枝已憔悴。吾所以见造化之权, 变通之理,春夏作头,秋冬为尾,循环反覆无终已。 人生长短同一轨,若使威可以制,力可以止, 则秦皇不肯敛手下沙丘,孟贲不合低头入蒿里。 伊人强猛犹如此,顾我劳生何足恃。但愿我开素袍, 倾绿蚁,陶陶兀兀大醉于清宵白昼间,任他上是天, 下是地。
è màn zhú fēng   nuǎn xiāng xián qīng yǒu xīn   shí shí lòu tiān
nián gāo zhī yóu duò   jīn nián zhī qiáo cuì suǒ jiàn zào huà zhī quán  
biàn tōng zhī   chūn xià zuò tóu   qiū dōng wèi wěi   xún huán fǎn zhōng
rén shēng cháng duǎn tóng guǐ   ruò shǐ 使 wēi zhì   zhǐ  
qín huáng kěn liǎn shǒu xià shā qiū   mèng bēn tóu hāo
rén qiáng měng yóu   láo shēng shì dàn yuàn kāi páo  
qīng 绿   táo táo zuì qīng xiāo bái zhòu jiān   rèn shàng shì tiān  
xià shì