访石林叶少蕴观文二首 其一

宋代 刘一止
卿云覆其上,草木争鲜新。竹露先参差,晴曦破萧晨。 万石纷拱揖,静默自主宾。似中有老仙,云霞焕精神。 朝暮林壑间,搜抉出怪珍。风攲青箬笠,雨垫乌角巾。 山灵指相谓,个是夔龙身。如何轻世累,萧散意许真。 了知衮衣贵,未若岩石亲。功名乃弃馀,道德受咨询。 我来追步趋,且复结胜因。剧谈到羲轩,愧此真天人。
qīng yún shàng   cǎo zhēng xiān xīn zhú xiān cēn   qíng xiāo chén
wàn dàn fēn gǒng   jìng zhǔ bīn shì zhōng yǒu lǎo xiān   yún xiá huàn jīng shén
zhāo lín jiān   sōu jué chū guài zhēn fēng qīng ruò   diàn jiǎo jīn
shān líng zhǐ xiāng wèi   shì kuí lóng shēn qīng shì lèi   xiāo sàn zhēn
le zhī gǔn guì   wèi ruò yán shí qīn gōng míng nǎi   dào shòu xún
lái zhuī   qiě jié shèng yīn tán dào xuān   kuì zhēn tiān rén