放生鹅歌

清代 丘逢甲
有鹅不送陈大夫,恐杀而食登诸厨。有鹅不送王将军,恐笼而去伤其群。 胡子之鹅丧厥偶,俪以他雌傲不受。孤立无党众欲杀,护之使生意良厚。 昨闻钟子放生说,今读胡子送鹅诗。众人赞叹杨子笑,谓钟也黠胡也痴。 以说饵鹅得鹅想,以诗媵鹅误鹅往。欲夺鹅还餍众欲,毋令鹢鹢得独享。 我闻钟子学道人,仙厨行当脯凤麟。宁以一鹅贻口实,杨子过论疑非真。 自昔书生工凿空,幻中有幻出鹅笼。固知杨子取为我,众人未免色为动。 众口铄金况一鹅!道高固应生群魔。痴者非黠黠非黠,大众勿喧听我歌。 我闻兵解亦成仙,是鹅劫尽果乃全。伐毛洗髓用我法,立随鸡犬共升天。 生之于天放乃大,说者笑者两无害。不然诗肠亦姑润,勿讶仙人徒狡狯。 吁嗟乎!东南蜃气天苍黄,沙虫百万同日亡。一鹅之生复何有? 不能成阵军声张。男儿生当万羊膳,手扶鳌极平龙战。 嗷嗷四海安厥生,櫜弓笑赴头鹅宴。
yǒu é sòng chén dài   kǒng shā ér shí dēng zhū chú yǒu é sòng wáng jiāng jūn   kǒng lóng ér shāng qún
zi zhī é sàng jué ǒu   ào shòu dǎng zhòng shā   zhī shǐ 使 shēng liáng hòu
zuó wén zhōng fàng shēng shuō   jīn zi sòng é shī zhòng rén zàn tàn yáng xiào   wèi zhōng xiá chī
shuō ěr é é xiǎng   shī yìng é é wǎng duó é hái yàn zhòng   lìng xiǎng
wén zhōng xué dào rén   xiān chú háng dāng fèng lín níng é kǒu shí   yáng guò lùn fēi zhēn
shū shēng gōng záo kōng   huàn zhōng yǒu huàn chū é lóng zhī yáng wèi   zhòng rén wèi miǎn wèi dòng
zhòng kǒu shuò jīn kuàng é   dào gāo yìng shēng qún chī zhě fēi xiá xiá fēi xiá   zhòng xuān tīng
wén bīng jiě chéng xiān   shì é jié jǐn guǒ nǎi quán máo suǐ yòng   suí quǎn gòng shēng tiān
shēng zhī tiān fàng nǎi   shuō zhě xiào zhě liǎng hài rán shī cháng rùn   xiān rén jiǎo kuài
jiē   dōng nán shèn tiān cāng huáng   shā chóng bǎi wàn tóng wáng é zhī shēng yǒu  
néng chéng zhèn jūn shēng zhāng nán ér shēng dāng wàn yáng shàn   shǒu áo píng lóng zhàn
áo áo hǎi ān jué shēng   gāo gōng xiào tóu é yàn