访山友

唐代 曹松
一径通高屋,重云翳两原。山寒初宿顶,泉落未知根。 急雨洗荒壁,惊风开静门。听君吟废夜,苦却建溪猿。
jìng tōng gāo   zhòng yún liǎng yuán shān hán chū 宿 dǐng   quán luò wèi zhī gēn
huāng   jīng fēng kāi jìng mén tīng jūn yín fèi   què jiàn yuán