方山闻有代者坐中或至潸然

南北朝 王寂
五年不去任推挤,惭愧铅刀试割鸡。妻子久甘尘满甑,儿童尝笑醉如泥。 恨无遗爱宽齐市,空有馀愚汗冉溪。此去会应书下考,于潜痴女勿轻啼。
nián rèn tuī   cán kuì qiān dāo shì jiǔ gān chén mǎn zèng   ér tóng cháng xiào zuì
hèn ài kuān shì   kōng yǒu hàn rǎn huì yìng shū xià kǎo   qián chī qīng