放鹊

宋代 梅尧臣
鹊为禽之灵智兮,胡蹈机而不知。 为席皁以困束兮,固性命之将危。 喜远人之至止兮,始屡验以如期。 向何预觉兮,此何自昏。 岂专心以谋食兮,昧目前之祸根。 苟所履必虑患兮,莫若去人远以图存。 屑余秣以致死兮,诚咎尔而无耻。 维群鸣之苦伤兮,使吾心之测尔。 予测孔孟兮尔自解则艰,皁听予言兮释尔而还。 抚尔呪尔无甚顽,後谁恤尔兮拓弹方弯。
què wèi qín zhī líng zhì   dǎo ér zhī  
wèi zào kùn shù   xìng mìng zhī jiāng wēi  
yuǎn rén zhī zhì zhǐ   shǐ yàn  
xiàng jué   hūn  
zhuān xīn móu shí   mèi qián zhī huò gēn  
gǒu suǒ huàn   ruò rén yuǎn cún  
xiè zhì   chéng jiù ěr ér chǐ  
wéi qún míng zhī shāng   shǐ 使 xīn zhī ěr  
kǒng mèng ěr jiě jiān   zào tīng yán shì ěr ér hái  
ěr zhòu ěr shén wán   hòu shuí ěr tuò dàn fāng wān