范公亭归途
客窗连日雨,晨发趁晴光。
秃鬓去秋老,倦心愁路长。
终须山坐静,有感水流忙。
更有难言处,乾坤事渺茫。
kè
客
chuāng
窗
lián
连
rì
日
yǔ
雨
,
chén
晨
fā
发
chèn
趁
qíng
晴
guāng
光
。
tū
秃
bìn
鬓
qù
去
qiū
秋
lǎo
老
,
juàn
倦
xīn
心
chóu
愁
lù
路
cháng
长
。
zhōng
终
xū
须
shān
山
zuò
坐
jìng
静
,
yǒu
有
gǎn
感
shuǐ
水
liú
流
máng
忙
。
gèng
更
yǒu
有
nán
难
yán
言
chù
处
,
qián
乾
kūn
坤
shì
事
miǎo
渺
máng
茫
。