仿李邺侯天覆吾歌广其意示于礼

明代 王夫之
天覆吾,地载吾,元气纷纷屑万族,灵蓍茂草争昭苏。 栖鸟在林鱼在水,而复生我何为乎。绝粒升天等龟鹤,灵椿五百还凋落。 鸣珂帝都亦莺燕,金衣元佩喧清甸。邺侯以此为丈夫,漠漠天心谁许见。 丈夫昂藏自有真,父兮生我天之仁。一针义利分子午,万国胞与谁主宾。 蜗涎篆壁勿轻惹,螳臂当车莫浪嗔。丈夫爱嗔复爱喜,落花笑看随流水。 孤月离云雪练飞,渺渺寒辉千万里。静如池影涵青天,动则春风迸花蕊。 君不见邺侯晚节知前非,岳顶读书云满衣。晶冰彻底纤尘净,玉魄当头素影肥。 青莲七二堆螺髻,万轴当年金简字。千年欲识丈夫心,独上危峰揽苍翠。
tiān   zài   yuán fēn fēn xiè wàn   líng shī mào cǎo zhēng zhāo  
niǎo zài lín zài shuǐ   ér shēng wéi jué shēng tiān děng guī líng   chūn 椿 bǎi hái diāo luò    
míng yīng yàn   jīn yuán pèi xuān qīng diān hòu wéi zhàng   tiān xīn shuí jiàn    
zhàng áng cáng yǒu zhēn   shēng tiān zhī rén zhēn fèn wàn   guó bāo shuí zhǔ bīn    
xián zhuàn qīng   táng dāng chē làng chēn zhàng ài chēn ài luò   huā xiào kàn suí liú shuǐ    
yuè yún xuě liàn fēi   miǎo miǎo hán huī qiān wàn jìng chí yǐng hán qīng tiān dòng   chūn fēng bèng huā ruǐ    
jūn jiàn hòu wǎn jié zhī qián fēi   yuè dǐng shū yún mǎn jīng bīng chè xiān chén jìng   dāng tóu yǐng féi    
qīng lián èr duī luó   wàn zhóu dāng nián jīn jiǎn qiān nián shí zhàng xīn   shàng wēi fēng lǎn cāng cuì