访鉴师不遇书其壁

宋代 释德洪
独自来游微雨后,道人乞食及清晨。应门童子能迎客,满地榆钱欲买春。 花醉发狂风日酽,柳眠唤起语音真。政当借榻酬无事,熟鼾从教聒四邻。
lái yóu wēi hòu   dào rén shí qīng chén yìng mén tóng néng yíng mǎn   qián mǎi chūn    
huā zuì kuáng fēng yàn   liǔ mián huàn yīn zhēn zhèng dāng jiè chóu shì shú   hān cóng jiào guā lín