方壶自咏

宋代 汪莘
兴发花开处,情生叶落边。 既为欣厌惑,未脱死生缠。 凿破心中月,冲开顶上天。 俗儒应大笑,古佛不曾传。
xīng huā kāi chù   qíng shēng luò biān  
wèi xīn yàn huò   wèi tuō shēng chán  
záo xīn zhōng yuè   chōng kāi dǐng shàng tiān  
yīng xiào   céng chuán