放鹤送潘恭叔司理

宋代 楼钥
冲霄六翮困蓬蒿,清唳时时发九皋。 鹄立固应能独出,鸡群未免叹徒劳。 相从顾我怜冰玉,欲去知君刷羽毛。 幸脱樊笼随所适,平平飞去不须高。
chōng xiāo liù kùn péng hāo   qīng shí shí jiǔ gāo  
yīng néng chū   qún wèi miǎn tàn láo  
xiāng cóng lián bīng   zhī jūn shuā máo  
xìng tuō fán lóng suí suǒ shì   píng píng fēi gāo