方广寺 其二

明代 顾璘
一宿霞门便出山,泉声雪色送君还。金书尚荷君王宠,石髓难医俗士颜。 洞府逍遥尘土外,冠裳惭愧去留间。武皇亦说捐妻子,何事吾人过尔悭。
xiǔ 宿 xiá mén biàn 便 chū shān   quán shēng xuě sòng jūn hái jīn shū shàng jūn wáng chǒng shí   suǐ nán shì yán    
dòng xiāo yáo chén wài   guān cháng cán kuì liú jiān huáng shuō juān   shì rén guò ěr qiān