访光公兰若
路尽询樵客,名山不觉深。松声幽鹤梦,竹色淡人心。
秀顶蒙霜雪,清言亘古今。问君年几许,桐子种成琴。
lù
路
jǐn
尽
xún
询
qiáo
樵
kè
客
,
míng
名
shān
山
bù
不
jué
觉
shēn
深
。
。
sōng
松
shēng
声
yōu
幽
hè
鹤
mèng
梦
,
zhú
竹
sè
色
dàn
淡
rén
人
xīn
心
。
。
xiù
秀
dǐng
顶
méng
蒙
shuāng
霜
xuě
雪
,
qīng
清
yán
言
gèn
亘
gǔ
古
jīn
今
。
。
wèn
问
jūn
君
nián
年
jǐ
几
xǔ
许
,
tóng
桐
zǐ
子
zhǒng
种
chéng
成
qín
琴
。
。