放歌招孙祖训俞国宝饮

宋代 章甫
儿时望春春不来,春衣隔年催翦裁。 平明出游薄暮回,惟恐云气兴风雷。 岂知乐极还悲哀,十年黄尘涴青鞋。 管领莺花已无意,感时念旧时伤怀。 去年寒食丹徒县,家寄毗陵不相见。 今年寒食江陵府,妻子相看泪如雨。 迂儒忧国更忧家,枉杀清明不见花。 无端柳絮搅愁思,一径漫漫春日斜。 主人知我坐憔悴,故遣斗酒来相慰。 呼妻安稳置床头,个是贫家一祥瑞。 床头三日未开尝,秋秋忧心自如醉。 朝来忽觉体中佳,吻角流涎已难制。 细君平日但濡唇,瓦盆对酌可无人。 招朋一饮舒清兴,要须脱畧任天真。 高邮孙夫子,相逢不作鬲上语。 临川俞先生,客里伤春作诗苦。 二公问学该今古,胸吞云梦轻阿堵。 我酒虽不多,酒行诗可歌。 杖藜乘兴速来过,不来吟醉奈春何。
ér shí wàng chūn chūn lái   chūn nián cuī jiǎn cái  
píng míng chū yóu huí   wéi kǒng yún xīng fēng léi  
zhī hái bēi āi   shí nián huáng chén qīng xié  
guǎn lǐng yīng huā   gǎn shí niàn jiù shí shāng huái 怀  
nián hán shí dān xiàn   jiā líng xiāng jiàn  
jīn nián hán shí jiāng líng   xiāng kàn lèi  
yōu guó gèng yōu jiā   wǎng shā qīng míng jiàn huā  
duān liǔ jiǎo chóu   jìng màn màn chūn xié  
zhǔ rén zhī zuò qiáo cuì   qiǎn dǒu jiǔ lái xiāng wèi  
ān wěn zhì chuáng tóu   shì pín jiā xiáng ruì  
chuáng tóu sān wèi kāi cháng   qiū qiū yōu xīn zuì  
zhāo lái jué zhōng jiā   wěn jiǎo liú xián nán zhì  
jūn píng dàn chún   pén duì zhuó rén  
zhāo péng yǐn shū qīng xīng   yào tuō lüè rèn tiān zhēn  
gāo yóu sūn   xiāng féng zuò shàng  
lín chuān xiān sheng   shāng chūn zuò shī  
èr gōng wèn xué gāi jīn   xiōng tūn yún mèng qīng ē  
jiǔ suī duō   jiǔ xíng shī  
zhàng chéng xìng lái guò   lái yín zuì nài chūn