放歌赠子相考功出参闽省

明代 王世贞
自从上帝与富媪不相得,展鳌一足摧一极。黄河漰■向西北,赤水妖株扫奎壁,天下文章夺颜色。 君不见历下生尔时,脱屣辞承明。道傍黄绶不肯跪,刺史刺促惭颜赪。 吴郎楚狂人,凤歌往往嘲公卿。朝来襆被门下省,交游顷刻藏其名。 丈夫得失为龙蛇,精灵变化空咨嗟。君不见王世贞,其人口吻俱烟霞。 令裤铁裲裆守东海,探丸杀吏纷如麻,绿沈枪头雪生花。 腰间有骨不自保,屈曲脂韦竟谁道。欲诣扶桑数红日,可向中原照颠倒。 数子岂不甘沉沦,长安城中一宗臣。酒酣击筑气益振,高歌四座空无人。 恍如玉山映秋旻,句成不知有鬼神。翩然黄鹄离天津,要驱娲石绣七闽。 霓为车,风为马,张石帆,槌河鼓。叱来武夷君,余与汝细数。 崇峰三十六,一一峰尖凤凰舞。只今西太华、东岱宗,两山壁立峙太古。 不知南天竟何力,谁撑柱。乃今知有武夷之颠高巉岩,使君为益千仞岩,不忧岳神上相谗。 世贞昔东迁,宗也遗之宝剑篇。试弹蒯缑歌,歌曲未竟风冷然。 玄商起眦眦尽裂,回光滔荡难识察。遂令人间三尺铁,夜夜星辰莽回列。 我欲还君剑、报君诗。恐君试过延津道,化作双龙乘雨飞。
cóng shàng ǎo xiāng de   zhǎn áo cuī huáng pēng xiàng   běi 西 chì   shuǐ yāo zhū sǎo kuí tiān   xià wén zhāng duó yán    
jūn jiàn xià shēng ěr shí   tuō chéng míng dào bàng huáng shòu kěn guì   shǐ cán yán chēng    
láng chǔ kuáng rén   fèng wǎng wǎng cháo gōng qīng zhāo lái bèi mén xià shěng jiāo   yóu qǐng cáng míng    
zhàng shī wèi lóng shé   jīng líng biàn huà kōng jiē jūn jiàn wáng shì zhēn   rén kǒu wěn yān xiá    
lìng tiě liǎng dāng shǒu dōng hǎi   tàn wán shā fēn   绿 shěn qiāng tóu xuě shēng huā  
yāo jiān yǒu bǎo   zhī wéi jìng shuí dào sāng shù hóng   xiàng zhōng yuán zhào diān dào    
shù zi gān chén lún   cháng ān chéng zhōng zōng chén jiǔ hān zhù zhèn gāo   zuò kōng rén    
huǎng shān yìng qiū mín   chéng zhī yǒu guǐ shén piān rán huáng tiān jīn yào   shí xiù mǐn    
wèi chē   fēng wèi   zhāng shí fān   chuí chì lái jūn   shǔ    
chóng fēng sān shí liù   fēng jiān fèng huáng zhī jīn tài 西 huá dōng dài zōng liǎng shān   zhì tài      
zhī nán tiān jìng   shuí chēng zhù nǎi jīn zhī yǒu zhī diān gāo chán yán shǐ   jūn 使 wèi qiān rèn yán   yōu yuè shén shàng xiàng chán    
shì zhēn dōng qiān   zōng zhī bǎo jiàn piān shì dàn kuǎi gōu   wèi jìng fēng lěng rán    
xuán shāng jǐn liè   huí guāng tāo dàng nán shí chá suì lìng rén jiān sān chǐ tiě   xīng chén mǎng huí liè    
hái jūn jiàn bào jūn shī kǒng jūn shì guò yán jīn dào huà zuò   shuāng lóng chéng fēi