放歌赠宋君仲温

元代 沈铉
宋君旷荡士,儒服非狂生。 笔扫千军陈,胸藏数万兵。 銛豪破纸竟何益,按图折御分纵横。 鱼丽鸟翼谈者易,野雉家鸡人目盲。 当时管乐已黄土,白璧往往遭蝇营。 荒城不启尘四塞,拔剑斫地浮云行。 十年驱走尚豪侠,许人一诺千金轻。 低头拜东野,捐官识韩荆。 苦心为知己,嗜胆报仇争。 挽辂西入关,装刀从北征。 途穷亦知时不利,俯首抑气随将迎。 萧萧破屋漏星雨,妻子顾笑形神清。 东家小儿夸褶鞍,西家老奴项领成。 尔独胡为昧生理,长躯七尺夸人英。 城头雨声如建瓴,泥污厚地天无晴。 我留君家醉十日,谑浪颠倒呼侬伧。 请君弃掷几上笔,为君拾留墙角檠。 眼中世事如转目,勿谓贫贱忘交情。 气酣中热双耳赤,细语向人肝胆倾。 玉壶击缺歌浩浩,不作老腐咿嘤声。 促君起望东南气,三台泰阶何夕平。 我有长策,君有长缨。 危可安,乱可宁。 慎勿轻受虞人旌,慎勿虚看处士星。 丈夫事业须磊落,富贵逼君君莫惊。
sòng jūn kuàng dàng shì   fēi kuáng shēng  
sǎo qiān jūn chén   xiōng cáng shù wàn bīng  
xiān háo zhǐ jìng   àn zhé fēn zòng héng  
niǎo tán zhě   zhì jiā rén máng  
dāng shí guǎn yuè huáng   bái wǎng wǎng zāo yíng yíng  
huāng chéng chén sài   jiàn zhuó yún xíng  
shí nián zǒu shàng háo xiá   rén nuò qiān jīn qīng  
tóu bài dōng   juān guān shí hán jīng  
xīn wèi zhī   shì dǎn bào chóu zhēng  
wǎn 西 guān   zhuāng dāo cóng běi zhēng  
qióng zhī shí   shǒu suí jiàng yíng  
xiāo xiāo lòu xīng   xiào xíng shén qīng  
dōng jiā xiǎo ér kuā zhě ān   西 jiā lǎo xiàng lǐng chéng  
ěr wéi mèi shēng   zhǎng chǐ kuā rén yīng  
chéng tóu shēng jiàn líng   hòu tiān qíng  
liú jūn jiā zuì shí   xuè làng diān dào nóng cāng  
qǐng jūn zhì shàng   wèi jūn shí liú qiáng jiǎo qíng  
yǎn zhōng shì shì zhuǎn   wèi pín jiàn wàng jiāo qing  
hān zhōng shuāng ěr chì   xiàng rén gān dǎn qīng  
quē hào hào   zuò lǎo yīng shēng  
jūn wàng dōng nán   sān tái tài jiē píng  
yǒu cháng   jūn yǒu cháng yīng  
wēi ān   luàn níng  
shèn qīng shòu rén jīng   shèn kàn chǔ shì xīng  
zhàng shì lěi luò   guì jūn jūn jīng