放歌行答从弟墨卿

唐代 李颀
小来好文耻学武,世上功名不解取。虽沾寸禄已后时, 徒欲出身事明主。柏梁赋诗不及宴,长楸走马谁相数。 敛迹俯眉心自甘,高歌击节声半苦。由是蹉跎一老夫, 养鸡牧豕东城隅。空歌汉代萧相国,肯事霍家冯子都。 徒尔当年声籍籍,滥作词林两京客。故人斗酒安陵桥, 黄鸟春风洛阳陌。吾家令弟才不羁,五言破的人共推。 兴来逸气如涛涌,千里长江归海时。别离短景何萧索, 佳句相思能间作。举头遥望鲁阳山,木叶纷纷向人落。
xiǎo lái hǎo wén chǐ xué   shì shàng gōng míng jiě suī zhān cùn hòu shí  
chū shēn shì míng zhǔ bǎi liáng shī yàn   cháng qiū zǒu shuí xiāng shù
liǎn méi xīn gān   gāo jié shēng bàn yóu shì cuō tuó lǎo  
yǎng shǐ dōng chéng kōng hàn dài xiāo xiàng guó   kěn shì huò jiā féng dōu
ěr dāng nián shēng   làn zuò lín liǎng jīng rén dǒu jiǔ ān líng qiáo  
huáng niǎo chūn fēng luò yáng jiā lìng cái   yán rén gòng tuī
xīng lái tāo yǒng   qiān cháng jiāng guī hǎi shí bié duǎn jǐng xiāo suǒ  
jiā xiāng néng jiàn zuò tóu yáo wàng yáng shān   fēn fēn xiàng rén luò