放歌行酬林逸人良箴

明代 王恭
拂郁促刺三十秋,过眼光阴如水流。黄金白璧果何物,世人见我如云浮。 蹇衣太行屹巉绝,瞿塘逆水无行舟。君山洞庭濯双足,石镜香炉时一游。 苍梧隔云叫虞舜,湘灵无声风雨愁。遥望金陵道,葱葱郁佳气。 锦袍白马竞时来,翠华阁道连天起。又向秦中登太华,黄河一发天边泻。 三峰连绵不可攀,中有长生解飞者。结交广成子,招邀洪崖翁。 口含明月驻精魄,身骑白鹿回飙风。笑誇蓬莱指绝顶,更历元始窥鸿濛。 羽人如云集星宫,三十六帝俱雍容。帝前玉狗声唁唁,帝旁侍女宫衣红。 小臣手擎绿字封,拜咨元父隳丹衷,愿为下土招扬雄。 扬雄才大人稀识,穷巷苍苔少行迹。车驰马走长安城,扬雄与人无世情。 明当携手天门归,青霓为裳紫霞衣。朝饮天池暮沆瀣,下视九土如尘微。
sān shí qiū   guò yǎn guāng yīn shuǐ liú huáng jīn bái guǒ   shì rén jiàn yún
jiǎn tài xíng chán jué   táng shuǐ xíng zhōu jūn shān dòng tíng zhuó shuāng   shí jìng xiāng shí yóu
cāng yún jiào shùn   xiāng líng shēng fēng chóu yáo wàng jīn líng dào   cōng cōng jiā
jǐn páo bái jìng shí lái   cuì huá dào lián tiān yòu xiàng qín zhōng dēng tài huá   huáng tiān biān xiè
sān fēng lián mián pān   zhōng yǒu cháng shēng jiě fēi zhě jié jiāo guǎng 广 chéng   zhāo yāo hóng wēng
kǒu hán míng yuè zhù jīng   shēn bái 鹿 huí biāo fēng xiào kuā péng lái zhǐ jué dǐng   gēng yuán shǐ kuī hóng 鸿 méng
rén yún xīng gōng   sān shí liù yōng róng qián gǒu shēng yàn yàn   páng shì gōng hóng
xiǎo chén shǒu qíng 绿 fēng   bài yuán huī dān zhōng   yuàn wéi xià zhāo yáng xióng
yáng xióng cái rén shí   qióng xiàng cāng tái shǎo xíng chē chí zǒu cháng ān chéng   yáng xióng rén shì qíng
míng dāng xié shǒu tiān mén guī   qīng wèi shang xiá cháo yǐn tiān chí hàng xiè   xià shì jiǔ chén wēi