放歌行

唐代 权德舆
夕阳不驻东流急,荣名贵在当年立。青春虚度无所成, 白首衔悲亦何及。拂衣西笑出东山,君臣道合俄顷间。 一言一笑玉墀上,变化生涯如等闲。朱门杳杳列华戟, 座中皆是王侯客。鸣环动珮暗珊珊,骏马花骢白玉鞍。 十千斗酒不知贵,半醉留宾邀尽欢。银烛煌煌夜将久, 侍婢金罍泻春酒。春酒盛来琥珀光,暗闻兰麝几般香。 乍看皓腕映罗袖,微听清歌发杏梁。双鬟美人君不见, 一一皆胜赵飞燕。迎杯乍举石榴裙,匀粉时交合欢扇。 未央钟漏醉中闻,联骑朝天曙色分。双阙烟云遥霭霭, 五衢车马乱纷纷。罢朝鸣珮骤归鞍,今日还同昨日欢。 岁岁年年恣游宴,出门满路光辉遍。一身自乐何足言, 九族为荣真可羡。男儿称意须及时,闭门下帷人不知。 年光看逐转蓬尽,徒咏东山招隐诗。
yáng zhù dōng liú   róng míng guì zài dāng nián qīng chūn suǒ chéng  
bái shǒu xián bēi 西 xiào chū dōng shān   jūn chén dào é qǐng jiān
yán xiào chí shàng   biàn huà shēng děng xián zhū mén yǎo yǎo liè huá  
zuò zhōng jiē shì wáng hóu míng huán dòng pèi àn shān shān   jùn huā cōng bái ān
shí qiān dǒu jiǔ zhī guì   bàn zuì liú bīn yāo jìn huān yín zhú huáng huáng jiāng jiǔ  
shì jīn léi xiè chūn jiǔ chūn jiǔ shèng lái guāng   àn wén lán shè bān xiāng
zhà kàn hào wàn yìng luó xiù   wēi tīng qīng xìng liáng shuāng huán měi rén jūn jiàn  
jiē shèng zhào fēi yàn yíng bēi zhà shí liú qún   yún fěn shí jiāo huān shàn
wèi yāng zhōng lòu zuì zhōng wén   lián cháo tiān shǔ fēn shuāng quē yān yún yáo ǎi ǎi  
chē luàn fēn fēn cháo míng pèi zhòu guī ān   jīn hái tóng zuó huān
suì suì nián nián yóu yàn   chū mén mǎn guāng huī biàn shēn yán  
jiǔ wèi róng zhēn xiàn nán ér chēng shí   mén xià wéi rén zhī
nián guāng kàn zhú zhuǎn péng jǐn   yǒng dōng shān zhāo yǐn shī