放歌行

宋代 汪莘
口中吐佛子,腰间出神仙。 眉心红日大如钱,脑宫诵经声泠然。 瞿昙黄老去我久,可使举世终无传。 天亦若忌我,我自梦裹知其天。 团团清光中,本来面目常现前。 分明是真不是想,水中月影镜中像。 自从别后见君稀,一朝邂逅成欢赏。 见亦不可拟,得亦不可强。 知音相逢只弹指,甃命遮寒且涵养。 芙蓉芰荷颠倒披,九天风露流肝脾。 俯观人世不忍弃,世人弃我良非痴。 有时愤闷须痛饮,长安市上相追随。 左挟田先生,右拍樊於期。 狗屠在前舞阳后,击筑叱起高渐离。 扬雄但能识奇字,未识以道御之无不宜。 一舞神鬼哭,再舞雷电飞。 三舞乾坤悉清净,却视万物生光辉。 我衰不能作伊川,手把犁锄垦蚯蚓。 亦复不能作吕望,垂丝磻溪上。 但愿汉家宗社牢,化权何必吾人操。 但愿紫微宫南太微北,中间七个能甄陶。 君不见张三裹青衫,李四著紫袍, 黄金转多官转高。孔丘盗跖那复辨, 长蛇封豕争雄豪。我欲告天天肯否, 旁人窃笑妇摇手。不如开眼明月前, 莫教失清风后。杜子美, 李太折,清风为魂月为魄。 至今来往天地间,几回独把栏干拍。
kǒu zhōng   yāo jiān chū shén xiān  
méi xīn hóng qián   nǎo gōng sòng jīng shēng líng rán  
tán huáng lǎo jiǔ   shǐ 使 shì zhōng chuán  
tiān ruò   mèng guǒ zhī tiān  
tuán tuán qīng guāng zhōng   běn lái miàn cháng xiàn qián  
fēn míng shì zhēn shì xiǎng   shuǐ zhōng yuè yǐng jìng zhōng xiàng  
cóng bié hòu jiàn jūn   zhāo xiè hòu chéng huān shǎng  
jiàn   qiáng  
zhī yīn xiāng féng zhǐ tán zhǐ   zhòu mìng zhē hán qiě hán yǎng  
róng diān dǎo   jiǔ tiān fēng liú gān  
guān rén shì rěn   shì rén liáng fēi chī  
yǒu shí fèn mèn tòng yǐn   cháng ān shì shàng xiàng zhuī suí  
zuǒ xié tián xiān sheng   yòu pāi fán  
gǒu zài qián yáng hòu   zhù chì gāo jiàn  
yáng xióng dàn néng shí   wèi shí dào zhī  
shén guǐ   zài léi diàn fēi  
sān qián kūn qīng jìng   què shì wàn shēng guāng huī  
shuāi néng zuò chuān   shǒu chú kěn qiū yǐn  
néng zuò wàng   chuí pán shàng  
dàn yuàn hàn jiā zōng shè láo   huà quán rén cāo  
dàn yuàn wēi gōng nán tài wēi běi   zhōng jiān néng zhēn táo  
jūn jiàn zhāng sān guǒ qīng shān   zhù páo  
huáng jīn zhuǎn duō guān zhuǎn gāo kǒng qiū dào zhí biàn    
cháng shé fēng shǐ zhēng xióng háo gào tiān tiān kěn fǒu    
páng rén qiè xiào yáo shǒu kāi yǎn míng yuè qián    
jiào shī qīng fēng hòu zi měi    
tài zhé   qīng fēng wèi hún yuè wèi  
zhì jīn lái wǎng tiān jiān   huí lán gān pāi