放歌行

宋代 严羽
进贤之冠兮,高乎岌危。山玄之佩兮,长乎陆离。苟非其道兮,曷如蕙带而荷衣。 尧舜邈其不逢兮,我之心其孰得而知。宁轻世肆志兮,采商山之芝。 与其突梯滑稽有口如饴,据高位而自若,钓厚禄而无疑。 则余有蹈东海而死耳,诚非吾之所忍为。
jìn xián zhī guān   gāo wēi shān xuán zhī pèi zhǎng   gǒu fēi dào   huì dài ér      
yáo shùn miǎo féng   zhī xīn shú ér zhī níng qīng shì zhì cǎi   shāng shān zhī zhī    
huá yǒu kǒu   gāo wèi ér ruò   diào hòu ér  
yǒu dǎo dōng hǎi ér ěr   chéng fēi zhī suǒ rěn wèi