放歌行

明代 释函可
斫却孤桐,凤或来止。堙却颍川,由或来洗。古无天地,高下何论。 古无江河,清浊何分。我有素琴,无弦一曲。秋风乍来,声出林木。 亦盗亦廉,非夷非惠。知我则希,我则何贵。泰山一拳,沧溟一勺。 天日明明,亦胡能烛。
zhuó què tóng   fèng huò lái zhǐ yīn què yǐng chuān   yóu huò lái tiān   gāo xià lùn
jiāng   qīng zhuó fēn yǒu qín   xián qiū fēng zhà lái   shēng chū lín
dào lián   fēi fēi huì zhī   guì tài shān quán   cāng míng sháo
tiān míng míng   néng zhú