放歌答张助甫吏部

明代 王世贞
宗生自出尚书省,嵇氏罢草绝交篇。长安项领胜培塿,使君腰腹为杯棬。 青州之城如斗大,纵有微言谁为宣。乌声哑哑詈鸑鷟,谓尔枳棘不足怜。 衣裳五色亦楚楚,吉凶岂与人间权。武昌不羞官长跪,历下但守妻儿眠。 此物居然在吾世,遇之不得空茫然。何来青鸟衔一札,似是谷城黄石编。 虹电缭綟出其表,风雨却过龙蛇颠。不道加飧长相忆,但道上下三千年。 顷从宗生骘王子,谓起腐令兼青莲。斯言太重吾岂敢,后生颇畏前人贤。 君携琅玕坐斗柄,九关虎豹愁睊睊。世途反覆日千变,不信但看沧浪天。 丈夫故有青云手,慎勿苦语众今传。还君此札一大笑,野人早莫南山田。
zōng shēng chū shàng shū shěng   shì cǎo jué jiāo piān cháng ān xiàng lǐng shèng péi lǒu shǐ   jūn 使 yāo wèi bēi quān    
qīng zhōu zhī chéng dǒu   zòng yǒu wēi yán shuí wèi xuān shēng yuè zhuó wèi   ěr zhǐ lián    
shang chǔ chǔ   xiōng rén jiān quán chāng xiū guān cháng guì   xià dàn shǒu ér mián    
rán zài shì   zhī kòng máng rán lái qīng niǎo xián zhá shì   shì chéng huáng shí biān    
hóng diàn liáo chū biǎo   fēng què guò lóng shé diān dào jiā sūn zhǎng xiàng dàn   dào shàng xià sān qiān nián    
qǐng cóng zōng shēng zhì wáng   wèi lìng jiān qīng lián yán tài zhòng gǎn hòu   shēng wèi qián rén xián    
jūn xié láng gān zuò dǒu bǐng   jiǔ guān bào chóu juàn juàn shì fǎn qiān biàn   xìn dàn kàn cāng láng tiān    
zhàng yǒu qīng yún shǒu   shèn zhòng jīn chuán hái jūn zhá xiào   rén zǎo nán shān tián