放歌

近现代 柳亚子
天地太无情,日月何无光? 浮云西北来,随风作低昂。 我生胡不辰,丁斯老大邦。 仰面出门去,泪下何淋浪! 听我前致辞,血气同感伤。 上言专制酷,罗网重重强, 人权既蹂躏,《天演》终沦亡。 众生尚酣睡,民气苦不扬。 豺狼方当道,燕雀犹处堂。 天骄闯然入,踞我卧榻旁。 瓜分与豆剖,横议声洋洋。 世界大风潮,鬼泣神亦瞠。 盘涡日以急,欲渡河无梁。 沉沉四百州,尸冢遥相望。 他人殖民地,何处为故乡? 下言女贼盛,兰惠黯不芳。 女权痛零落,女界遭厄殃。 邪说起何人?扶抑分阴阳。 无才便是德,忍令群雌盲。 服从供玩好,谬种流无疆。 明明平等权,剥削无尽藏。 会稽首刻石,罪魁仇秦皇。 变本复加厉,蠢尔南朝唐。 刖刑施无辜,岸狱盈闺房。 同胞二百兆,心死热血凉。 钗愁与鬟病,漫漫长夜长。 我思欧人种,贤哲用斗量。 私心窃景仰,二圣难颉颃。 卢梭第一人,铜像巍天阊。 《民约》创鸿著,大义君民昌。 胚胎革命军,一扫秕与糠。 百年来欧陆,幸福日恢张。 继者斯宾塞,女界赖一匡。 平权富想象,公理方翔翔。 谬种辟前人,妄诩解剖详。 智慧用益出,大哉言煌煌。 独笑支那士,论理魔为障。 乡愿倡衛言,毒人纲与常。 横流今泛滥,洪祸谁能当? 安得有豪杰,重使此理彰! 仰天苦无言,长歌一引吭。
tiān tài qíng   yuè guāng  
yún 西 běi lái   suí fēng zuò áng
shēng chén   dīng lǎo bāng
yǎng miàn chū mén   lèi xià lín làng  
tīng qián zhì   xuè tóng gǎn shāng
shàng yán zhuān zhì   luó wǎng chóng chóng qiáng  
rén quán róu lìn   ,《 tiān yǎn zhōng lún wáng
zhòng shēng shàng hān shuì   mín yáng
chái láng fāng dāng dào   yàn què yóu chù táng
tiān jiāo chuǎng rán   páng
guā fēn dòu pōu   hèng shēng yáng yáng
shì jiè fēng cháo   guǐ shén chēng
pán   liáng
chén chén bǎi zhōu   shī zhǒng yáo xiāng wàng
rén zhí mín   chǔ wèi xiāng  
xià yán zéi shèng   lán huì àn fāng
quán tòng líng luò   jiè zāo è yāng
xié shuō rén   fēn yīn yáng
cái biàn 便 shì   rěn lìng qún máng
cóng gōng wán hǎo   miù zhǒng liú jiāng
míng míng píng děng quán   xuē jìn cáng
kuài shǒu shí   zuì kuí chóu qín huáng
biàn běn jiā   chǔn ěr nán cháo táng
yuè xíng shī   àn yíng guī fáng
tóng bāo èr bǎi zhào   xīn xuè liáng
chāi chóu huán bìng   màn màn cháng zhǎng
ōu rén zhǒng   xián zhé yòng dǒu liáng
xīn qiè jǐng yǎng   èr shèng nán jié háng
suō rén   tóng xiàng wēi tiān chāng
mín yuē chuàng hóng 鸿 zhù   jūn mín chāng
pēi tāi mìng jūn   sǎo kāng
bǎi nián lái ōu   xìng huī zhāng
zhě bīn   jiè lài kuāng
píng quán xiǎng xiàng   gōng fāng xiáng xiáng
miù zhǒng qián rén   wàng jiě pōu xiáng
zhì huì yòng chū   zāi yán huáng huáng
xiào zhī shì   lùn wèi zhàng
xiāng yuàn chàng wèi yán   rén gāng cháng
héng liú jīn fàn làn   hóng huò shuí néng dāng  
ān yǒu háo jié   zhòng shǐ 使 zhāng  
yǎng tiān yán   cháng yǐn háng