访道安陵遇盖还为余造真录临别留赠 【上竹

唐代 李白
清水见白石,仙人识青童。安陵盖夫子,十岁与天通。 悬河与微言,谈论安可穷。能令二千石,抚背惊神聪。 挥毫赠新诗,高价掩山东。至今平原客,感激慕清风。 学道北海仙,传书蕊珠宫。丹田了玉阙,白日思云空。 为我草真箓,天人惭妙工。七元洞豁落,八角辉星虹。 三灾荡璇玑,蛟龙翼微躬。举手谢天地,虚无齐始终。 黄金满高堂,答荷难克充。下笑世上士,沉魂北罗酆。 昔日万乘坟,今成一科蓬。赠言若可重,实此轻华嵩。
qīng shuǐ jiàn bái shí   xiān rén shí qīng tóng ān líng gài   shí suì tiān tōng
xuán wēi yán   tán lùn ān qióng néng lìng èr qiān dàn   bèi jīng shén cōng
huī háo zèng xīn shī   gāo jià yǎn shān dōng zhì jīn píng yuán   gǎn qīng fēng
xué dào běi hǎi xiān   chuán shū ruǐ zhū gōng dān tián le quē   bái yún kōng
wèi cǎo zhēn   tiān rén cán miào gōng yuán dòng huō luò   jiǎo huī xīng hóng
sān zāi dàng xuán   jiāo lóng wēi gōng shǒu xiè tiān   shǐ zhōng
huáng jīn mǎn gāo táng   nán chōng xià xiào shì shàng shì   chén hún běi luó fēng
wàn shèng fén   jīn chéng péng zèng yán ruò zhòng   shí qīng huà sōng